Tiểu kiến trúc – không gian của trẻ em trong thế giới người lớn
2 phút đọc
Để khởi đầu, có bao giờ bạn tự hỏi: “Tại sao một đứa bé lại thích những không gian gầm bàn, gầm tủ, những không gian nhỏ hẹp để chui vào làm nơi trú ẩn, vui đùa?” “Tại sao những căn lều, nhà nhỏ, hay nhà trên cây lại là những không gian mà trẻ em rất thích thú, thậm chí còn hơn cả những căn phòng được bày trí phù hợp?”… Đây là những câu hỏi cứ quay quần trong đầu tôi mỗi khi tôi “xây” cho những đứa trẻ một ngôi nhà bằng gối, một không gian trong tủ đồ, một túp lều đọc sách.
Khi tôi so sánh những biểu hiện, những hành vi của một đứa trẻ với những hành vi của một chủ nhà mới nhận được công trình mà mình hằng mong ước, biểu hiện có phần rất tương đồng. Sự tương đồng này là biểu hiện của một hiện tượng cảm nhận không gian kiến trúc — một biểu hiện mà ta nghĩ chỉ tồn tại ở những con người trưởng thành khi có khái niệm thế nào là công trình, giá trị họ thu nhận lại, hình thành không gian sống và sinh hoạt.
(Còn tiếp)